雜阿含經卷第三 九十二
點閱: 0
閱讀佛經學習基本越南語專區
本文僅提供翻譯越南文表面字意,僅在幫助學習基本越南語,非代表佛經之最正確解釋.
(無論中文或越南文字句,讀者請勿以本文為最佳解經文章).
以下中文經文轉載自大正新脩大藏經,
可幫助熟悉中文讀者學習越南語時更加理解對照接近的中文古文經文.
中文白話文翻譯採多家人工智能翻譯系統直接翻譯越南文,幫助讀者理解學習越南語言,讀者切勿以本文為佛法學習方向,
以下靈山法寶大藏經之翻譯,如有疑慮,務必請向懂越南文及中文之法師請益.
靈山法寶大藏經 越南文原文及中文白話文翻譯如下
雜阿含經卷第三 九十二
Tôi nghe như vầy:
我聽到是這樣:
Một thời, Đức Phật từ nước Câu-tát-la du hành trong nhân gian đến vườn Cấp cô độc, cây Kỳ-đà, nước Xá-vệ.
有一次,佛陀從拘薩羅國遊化人間,來到舍衛國的祇樹給孤獨園。
Bấy giờ tại nước Xá-vệ có Bà-la-môn Kiêu Mạn, đang sống tại đây,
當時在舍衛國,有一位名叫「傲慢」的婆羅門,正住在此地,
dòng họ cha mẹ đều thuần tịnh không một tỳ vết nào đáng bị chê trách;
他父母的家族血統非常純淨,沒有一點可以被指責的瑕疵;
bảy đời nối tiếp nhau, tất cả đều thuần tịnh;
連續七代,家族都非常純潔;
là bậc thầy của các Bà-la-môn.
他是婆羅門中的大師。
Ngôn luận thông suốt;
他辯才無礙,說話非常流暢;
điển tịch các luận, có hàng vạn tên, thảy đều biết rõ;
各種經典和論著,成千上萬種,他全都通曉;
hiểu pháp hơn thua, phân biệt tự nghóa, ghi nhớ từng câu;
他懂得勝負的道理,能分辨字義,記得住每一句話;
tướng mạo đoan chánh.
相貌也端正莊嚴。
Do tự cao về huyết thống, tự cao về dòng họ, tự cao về tướng mạo, tự cao về sự thông minh, tự cao về sự giàu sang;
因為他對自己的血統、家族、相貌、聰明才智、財富非常驕傲;
ông không kính trọng cha mẹ, các bậc tôn túc, sư trưởng.
所以他不尊敬父母、長輩、老師和尊長。
Khi ông nghe tin Sa-môn Cù-đàm đã từ nước Câu-tát-la du hành trong nhân gian đến vườn Cấp cô độc, cây Kỳ-đà, thuộc nước Xá-vệ này,
當他聽說沙門瞿曇(釋迦牟尼)從拘薩羅國遊化人間,來到這個舍衛國的祇樹給孤獨園時,
ông liền nghó: “Ta sẽ đến chỗ Sa-môn Cù-đàm này.
他心裡就想:「我要去見這個沙門瞿曇。
Nếu Sa-môn có nói gì, ta sẽ cùng Sa-môn bàn luận.
如果沙門說什麼,我就跟他辯論。
Nếu không nói gì, ta sẽ im lặng ra về.”
如果他什麼都不說,我就靜靜地離開。」
Bấy giờ, Bà-la-môn Kiêu Mạn đi xe ngựa trắng, với các thiếu niên Bà-la-môn theo hầu trước sau, cầm lọng cán vàng, tay ôm bình vàng, đến gặp Đức Thế Tôn.
於是,這位傲慢婆羅門乘坐白馬車,前面後面跟著一群年輕婆羅門侍從,有人撐著金柄傘,有人捧著金瓶,前往拜見世尊。
Khi tới cửa vườn, ông xuống xe đi bộ vào.
到了園門口,他下車步行進去。
Lúc ấy, Đức Thế Tôn đang nói pháp cho đại chúng vây quanh.
當時,世尊正在為圍繞的大眾說法。
Thế Tôn không hề để ý đến Bà-la-môn Kiêu Mạn.
世尊完全沒有理會這位傲慢婆羅門。
Bà-la-môn Kiêu Mạn tự nghó: “Sa-môn Cù-đàm không để ý đến ta.
傲慢婆羅門心想:「沙門瞿曇居然不理我。
Thôi ta nên về.”
那我就回去吧。」
Bấy giờ, Đức Thế Tôn biết tâm niệm của Bà-la-môn Kiêu Mạn, nên nói kệ rằng: 這時,世尊知道了傲慢婆羅門的心念,就說了一首偈:
Kiêu Mạn đã đến đây,
傲慢已經來到這裡,
Bất thiện lại tăng trưởng.
不善又更加增長。
Trước vì nghóa mà đến,
先前因為義理而來,
Hãy tăng trưởng nghóa ấy.
就請繼續增長那個義理吧。
Bây giờ, Bà-la-môn Kiêu Mạn lại nghó: “Sa-môn Cù-đàm đã biết tâm ta.”
這時,傲慢婆羅門又想:「沙門瞿曇已經知道我的心思了。」
Rồi ông sửa soạn hành lễ.
於是他整理衣服,準備行禮。
Đức Thế Tôn bảo Bà-la-môn Kiêu Mạn:
世尊對傲慢婆羅門說:
“Thôi! Thôi! Không cần phải làm lễ. Tâm tịnh là đủ rồi.”
「停!停!不必行禮了。心清淨就足夠了。」
Lúc ấy, mọi người đều lớn tiếng xướng rằng:
當時,大家都大聲讚歎說:
“Lạ thay! Thế Tôn, là Bậc Đại đức, Đại lực.
「真是稀有啊!世尊真是大德、大力。
Nay, Bà-la-môn Kiêu Mạn này, do tự cao về huyết thống, tự cao về dòng họ, tự cao về tướng mạo, tự cao về sự thông minh, tự cao về sự giàu sang;
如今這位傲慢婆羅門,因為對血統、家族、相貌、聰明、財富非常驕傲,
nên không kính trọng cha mẹ, các bậc tôn túc, sư trưởng,
所以從不尊敬父母、長輩、老師,
mà nay đối trước Sa-môn Cù-đàm lại khiêm hạ, hạ mình, muốn lễ sát chân Phật.”
但現在在沙門瞿曇面前卻變得謙卑、低頭,想要頂禮佛陀的雙足。」
Bà-la-môn Kiêu Mạn trước mọi người lớn tiếng bảo lặng, rồi nói kệ rằng: 傲慢婆羅門在眾人面前大聲請大家安靜,然後說偈問道:
Thế nào chẳng khởi mạn?
怎樣才不會生起傲慢?
Thế nào khởi cung kính?
怎樣才會生起恭敬?
Thế nào khéo an ủi?
怎樣才能善於安慰?
Thế nào khéo cúng dường?
怎樣才能善於供養?
Bấy giờ, Đức Thế Tôn đáp kệ rằng:
這時,世尊以偈回答:
Đối cha mẹ, huynh trưởng,
對待父母、兄長,
Hòa thượng, các sư trưởng,
和尚、各位老師,
Cùng các bậc tôn trọng,
以及一切值得尊敬的人,
Không nên sanh kiêu mạn.
都不應該生起傲慢。
Phải khéo lòng cung kính,
要善於心生恭敬,
Khiêm hạ và hỏi thăm,
謙虛並且關心問候,
Tận tâm mà phụng sự,
全心全意地侍奉,
Cùng các việc cúng dường.
以及各種供養之事。
A-la-hán lậu tận,
那些漏盡的阿羅漢,
Tâm lìa tham, nhuế, si,
心已離開貪、瞋、癡,
Chánh trí khéo giải thoát,
以正智善於解脫,
Điều phục tâm kiêu mạn;
調伏了傲慢之心;
Đối các Hiền thánh này,
對於這些賢聖,
Chắp tay cúi đầu lễ.
應該合掌低頭頂禮。
Bấy giờ, Đức Thế Tôn vì Bà-la-môn Kiêu Mạn thuyết pháp bằng nhiều cách, khai thị, chỉ giáo, soi sáng, khiến hoan hỷ.
當時,世尊用各種方法為傲慢婆羅門說法,開示、教導、啟發、令他心生歡喜。
Đức Phật nói pháp theo tuần tự, nói về bố thí, trì giới, công đức sanh thiên, về vị ngọt, sự tai hại của ái dục, về sự phiền não, thanh tịnh, về xuất yếu viễn ly, về các phần thanh tịnh; nói rộng như vậy.
佛陀依序說法:講布施、持戒、生天功德、欲樂的甜美與過患、煩惱與清淨、出離遠離、各種清淨分,詳細廣說。
Như tấm vải trắng sạch, chưa bị nhuộm đen, thấm nhuộm màu nhanh chóng;
就像一塊潔白乾淨、還沒被染黑的布,很容易吸收染料;
Bà-la-môn Kiêu Mạn ngay tại chỗ ngồi hiểu rõ Bốn Thánh đế: Khổ, Tập, Diệt, Đạo, chứng đắc hiện quán.
傲慢婆羅門就在當下座位上,清楚了悟四聖諦:苦、集、滅、道,證得現觀智。
Bấy giờ Bà-la-môn Kiêu Mạn, thấy pháp, đắc pháp, biết pháp, chứng nhập pháp, vượt qua khỏi mọi nghi hoặc, mà không do người khác độ thoát, ở trong chánh pháp được vô sở úy,
這時傲慢婆羅門見法、得法、知法、證入法,超越一切疑惑,不靠他人而得解脫,在正法中獲得無畏,
liền từ chỗ ngồi đứng dậy, sửa lại y phục, lễ Phật, rồi chắp tay bạch Phật: 隨即從座位站起,整理衣服,向佛頂禮,然後合掌對佛說:
“Nay, con có được phép ở trong chánh pháp, xuất gia thọ cụ túc chăng?” 「如今,弟子是否可以在正法中出家、受具足戒?」
Đức Phật bảo Bà-la-môn Kiêu Mạn:
佛陀對傲慢婆羅門說:
“Nay, ông có thể ở trong chánh pháp xuất gia thọ cụ túc.”
「現在,你可以在正法中出家,受具足戒。」
Bà-la-môn kia liền xuất gia, một mình âm thầm tư duy về lý do người thiện nam cạo bỏ râu tóc, mặc áo ca-sa, chánh tín xuất gia học đạo, sống không gia đình, cho đến, đắc A-la-hán, tâm khéo giải thoát.
那位婆羅門當即出家,獨自靜靜思惟:善男子為什麼剃除鬚髮、穿著袈裟、正信出家學道、無家生活……一直到證得阿羅漢,內心善於解脫。
(九二)
如是我聞:
一時,佛在拘薩羅?人間遊行?,至舍衛國祇樹給孤獨園。
爾時,舍衛國有憍慢?婆羅門止住?,父母種姓?俱淨,無瑕點?能說者,七世相承悉皆清淨;為婆羅門師,言論通達,諸論記典悉了萬名,解法優劣,分別?諸字,悉知萬事久遠本末因緣?,句句記說?,容貌端正。或生志高、族姓志高?、容色志高、聰明志高、財富志高,不敬父母、諸尊、師長。聞沙門瞿曇在拘薩羅國人間遊行,至舍衛國祇樹給孤獨園。聞已,作是念:「我當往彼沙門瞿曇所,若有所說,我當共論;無所說者,默然而還。」
時,憍慢婆羅門乘白馬車,諸年少婆羅門前後導從,持金柄傘蓋,手執金瓶,往見世尊。至於園門,下車步進。
爾時,世尊與諸大眾圍遶?說法,不時顧念憍慢婆羅門。
時,憍慢婆羅門作是念:「沙門瞿曇不顧念我,且當還去。」
爾時,世尊知憍慢婆羅門心念,而說偈言:
「憍慢既來此, 不善更增慢?,
向以義故來, 應轉增其義?。」
時,憍慢婆羅門作是念:「沙門瞿曇已知我心。」欲修敬禮。
爾時,世尊告憍慢婆羅門:「止!止!不須作禮,心淨已足。」
時,諸大眾咸各高聲唱言:「奇哉!世尊!大德大力。今此憍慢婆羅門恃生憍慢、族姓憍慢、容色憍慢、聰明憍慢、財富憍慢,不敬父母、諸尊、師長,今於沙門瞿曇所謙卑下下,欲接足禮。」
時,憍慢婆羅門於大眾前唱令靜默,而說偈言:
「云何不起慢? 云何起恭敬?
云何善慰喻??? 云何善供養?」
爾時,世尊說偈答言:
「父母及長兄, 和尚??諸師長,
及諸尊重者, 所不應生慢。
應當善恭敬, 謙下而問訊,
盡心而奉事, 兼設諸供養。
離貪恚癡心, 漏盡阿羅漢,
正智善解脫, 伏諸憍慢心。
於此賢聖等, 合掌稽首禮。」
爾時,世尊為憍慢婆羅門種種說法,示、教、照、喜?。如佛世尊次第?說法,說布施、持戒、生天功德,愛欲味患、煩惱?,清淨、出要、遠離,諸清淨分?……如是廣說,如白淨衣無諸黑惡,速受染色。憍慢婆羅門即?於座上解四聖諦?——苦、集[*]、滅、道,得無間等?。
時,憍慢婆羅門見法、得法、知法、入法?,度諸疑惑,不由他度,於正法中得無所畏。即從座起,整衣服,為佛作禮,合掌白佛:「我今可得於正法中出家、受具足?不?」
佛告憍慢婆羅門:「汝今可得於正法中出家、受具足。」
彼即出家,獨靜?思惟;所以善男子剃除鬚髮,著袈裟衣,正信非家,出家學道,得阿羅漢,心善解脫。







